48 đội, và mấy cái tên bạn chưa thèm để ý có thể khiến bạn tiếc

World Cup 2026 - bóng đá

48 đội. Đó là con số làm nhiều người nghĩ rằng World Cup 2026 sẽ loãng hơn, dễ đoán hơn, nhàm hơn. Tôi thì không nghĩ vậy. Thật ra 48 đội nghĩa là nhiều chỗ hơn cho những kẻ không ai ngờ tới — và lịch sử giải đấu này luôn có ít nhất một cái tên làm cả thế giới há miệng không kịp ngậm.

World Cup 2026 - bóng đá
Ảnh: Pexels

Giải năm nay đá theo thể thức 12 bảng, mỗi bảng 4 đội, đá vòng tròn lấy hai đội đầu cộng với bốn đội thứ ba có thành tích tốt nhất vào vòng trong. Khai mạc 11/6/2026, chung kết khoảng 19/7/2026, trải dài trên đất của ba nước đồng chủ nhà Mỹ–Canada–Mexico. Sân chơi lớn, thời gian dài, thể lực và chiều sâu đội hình quan trọng hơn bao giờ hết. Đó là lý do tôi không quá tin vào mấy cái tên lớn quen thuộc ngay từ vòng bảng — và bắt đầu chú ý hơn đến vài đội mà thị trường đang bỏ qua.

Nhật Bản — đội bóng mà tôi không còn dám gọi là ngựa ô nữa

Gọi Nhật Bản là ngựa ô thì hơi tội cho họ, nhưng tôi biết một bộ phận không nhỏ người xem vẫn chưa xếp họ vào nhóm ứng viên nghiêm túc. Sai lầm đó. Nhật Bản ở World Cup 2022 đã hạ Đức và Tây Ban Nha ngay trong vòng bảng — không phải nhờ may mắn, mà nhờ lối chơi phòng ngự phản công có hệ thống, kỷ luật cao, và một thế hệ cầu thủ đang chơi ở những đội bóng lớn châu Âu.

Đến năm 2026, thế hệ đó sẽ chín hơn. Takefusa Kubo đang ngày càng tỏa sáng ở Real Sociedad. Ritsu Doan, Kaoru Mitoma — những cái tên không còn xa lạ với fan Premier League hay La Liga. Điều tôi thích nhất ở Nhật Bản là họ không bị ảo tưởng. Họ biết họ đang đứng ở đâu, chơi đúng sức mình, và thi thoảng vượt xa hơn cái “đúng sức” đó. Đội bóng nguy hiểm nhất không phải đội hay nhất — mà là đội chơi tốt hơn kỳ vọng của đối thủ dành cho họ.

Nếu Nhật Bản rơi vào bảng có một ông lớn mệt mỏi sau chu kỳ dài, tôi sẽ không ngạc nhiên nếu họ đi sâu.

Morocco và câu chuyện chưa kết thúc từ Qatar

Năm 2022, Morocco vào bán kết. Tôi nhớ lúc đó cả mạng xã hội rần rần chia sẻ hình ảnh cầu thủ Morocco quỳ xuống cảm ơn mẹ mình. Đẹp. Xúc động. Nhưng điều tôi nhớ hơn là lối chơi — phòng thủ tầng tầng lớp lớp, chuyển trạng thái nhanh, và một tinh thần tập thể mà nhiều đội giàu ngôi sao không có được.

Walid Regragui vẫn là HLV. Cấu trúc đội hình vẫn đó. Và quan trọng hơn, lần này Morocco không còn là cái tên bất ngờ nữa — họ là cái tên đã chứng minh được mình. Áp lực kỳ vọng tăng lên, đúng. Nhưng tôi tin một đội được dẫn dắt tốt về chiến thuật sẽ biết cách xử lý áp lực đó tốt hơn là biến mất sau một kỳ hay.

Achraf Hakimi ở tuổi đỉnh điểm sự nghiệp vào năm 2026. Youssef En-Nesyri. Sofyan Amrabat nếu giữ được phong độ. Tôi không bảo Morocco sẽ vô địch — tôi chỉ nói nếu bạn đang tìm đội để theo dõi kỹ, thì đây là lựa chọn có cơ sở, không phải cảm tính.

Mỹ, sân nhà, và áp lực ngược

Đây là cái phức tạp nhất. Mỹ đá sân nhà. Nghe thì có lợi — khán giả, không mất sức di chuyển, quen địa hình. Nhưng tôi lại nghĩ sân nhà với Mỹ là con dao hai lưỡi. Kỳ vọng của người hâm mộ nội địa chưa từng quen theo dõi bóng đá đỉnh cao sẽ tạo ra một loại áp lực kỳ lạ — không giống áp lực của Brazil hay Argentina, mà là áp lực của đội bóng chưa đủ lớn nhưng phải ra vẻ đủ lớn trước mặt cả thế giới.

Nhưng thế hệ Pulisic, Gio Reyna, Tyler Adams là thế hệ khác hẳn so với Mỹ của mười năm trước. Họ trưởng thành ở Bundesliga, Premier League, Serie A. Họ biết bóng đá đỉnh cao trông như thế nào từ bên trong, không phải chỉ xem qua màn hình. Nếu Mỹ vượt qua được vòng bảng — khả năng cao vì thể thức mới tương đối rộng rãi — thì từ vòng 1/8 trở đi, đá trên sân nhà trước hàng chục nghìn người hò reo có thể là lợi thế thật sự.

Tôi không dám đặt Mỹ vào danh sách ứng viên vô địch. Nhưng đội có thể tạo sốc ở vài trận knockout? Hoàn toàn có thể.

Còn vài cái tên khác tôi đang để mắt: Ecuador trẻ đang lên, Serbia với Vlahovic và Milinkovic-Savic nếu họ không tự phá nhau trong phòng thay đồ, hay Iran — đội mà nhiều người hay bỏ qua dù họ liên tục qua vòng lo

Xem thêm: soi kèo wc 2026.